Không có gì gọi là 'xử tử vì lý do chính trị' – chỉ có những giao dịch được ghi lại trên một ledger không thể thay đổi, và những giao dịch bị xóa khỏi bộ nhớ đệm.
Nhưng hãy nhìn vào sự kiện này. Iran vừa xử tử một người đàn ông tên Shahram Sadeghi. Bối cảnh: căng thẳng Mỹ-Iran đang leo thang. Một bản tin nhanh từ Crypto Briefing, một tờ báo chuyên về blockchain, đã đưa tin. Ồ, một tờ báo crypto đưa tin về địa chính trị? Điều đó đã nói lên tất cả.
Hãy tưởng tượng blockchain là một quốc gia. Mỗi khối là một ngày. Mỗi giao dịch là một hành động. Và những gì Iran vừa làm – xử tử một người biểu tình – giống như một cuộc tấn công 'reentrancy' vào chính hệ thống xã hội của nó. Bạn không thể chỉ nhìn vào kết quả (vụ xử tử). Bạn phải đọc mã nguồn. Bạn phải kiểm tra logic.
Vậy, 'mã nguồn' ở đây là gì? Đó là cấu trúc quyền lực của Iran: một 'Lớp 1' (Layer 1) tập trung, nơi 'validator' (người xác thực) duy nhất là Lãnh tụ tối cao và Vệ binh Cách mạng. Họ không cần sự đồng thuận của toàn bộ mạng lưới. Họ chỉ cần một 'khối' (một lệnh) và nó được thêm vào 'chuỗi' (lịch sử).
Bây giờ, hãy xem xét 'giao dịch' cụ thể này: vụ xử tử Shahram Sadeghi. Trong một hệ thống phi tập trung, một giao dịch như vậy sẽ cần được xác minh bởi nhiều nút. Nhưng ở đây, không có sự xác minh. Đó là một 'giao dịch' được thực thi bởi một 'admin' với quyền 'onlyOwner'.
Và đây là 'core insight' của tôi: Vụ xử tử này là một 'bug' trong cơ chế đồng thuận xã hội của Iran. Nó không phải là một tính năng. Nó là một lỗi. Bởi vì nó vi phạm 'giao thức' bất thành văn mà bất kỳ chế độ nào cũng phải tuân theo: sự ổn định lâu dài phải dựa trên sự đồng thuận, không phải sự cưỡng chế.
Hãy nhìn vào 'gas fee' (chi phí) của giao dịch này. Nó cực kỳ đắt đỏ. Không chỉ về mặt nhân mạng, mà còn về mặt 'legitimacy' (tính chính danh). Mỗi lần một chế độ dùng đến bạo lực công khai, nó đốt cháy một phần 'legitimacy' của chính nó. Và trong một thị trường gấu về 'legitimacy', việc đốt cháy tài nguyên là một dấu hiệu của sự tuyệt vọng.
Có một 'góc nhìn contrarian' ở đây: hầu hết mọi người sẽ nói rằng vụ xử tử này cho thấy sự mạnh mẽ của chế độ Iran. Tôi nói: nó cho thấy sự yếu kém. Một chế độ thực sự mạnh không cần phải chứng minh sức mạnh của mình bằng những hành động tàn bạo. Một chế độ mạnh có thể chịu đựng sự bất đồng. Một chế độ yếu thì không.
Hãy nghĩ về nó giống như một smart contract. Một smart contract được viết tốt sẽ không có lỗ hổng. Nó sẽ tự động thực thi. Nhưng một smart contract được viết vội vàng, với những 'backdoor' và 'admin keys' – đó là một thảm họa đang chờ xảy ra. Iran, với tư cách là một 'hợp đồng xã hội', đang ngày càng lộ rõ những 'backdoor' của nó.
Và bây giờ, hãy nhìn vào 'context' rộng hơn: căng thẳng Mỹ-Iran. Đây là 'external call' (lời gọi bên ngoài) đến hợp đồng Iran. Và giống như bất kỳ cuộc tấn công reentrancy nào, 'external call' này có thể kích hoạt một loạt các 'internal calls' (lời gọi nội bộ) – các cuộc biểu tình, đàn áp, và cuối cùng là một cuộc khủng hoảng lớn hơn.
Tôi đã từng kiểm tra mã nguồn Uniswap v2 và phát hiện một lỗi trong cách tính phí. Nó không phải là một lỗi lớn, nhưng nó là một lỗi. Và khi bạn nhìn vào một hệ thống phức tạp như một quốc gia, bạn bắt đầu thấy những lỗi tương tự. Những lỗi trong logic. Những lỗi trong giả định. Những lỗi mà cuối cùng sẽ dẫn đến sự sụp đổ.
Vụ xử tử Shahram Sadeghi không phải là một 'black swan' (thiên nga đen). Nó là một 'bug' đã được biết đến từ lâu. Nó là một lỗi trong mã nguồn của chế độ Iran. Và giống như bất kỳ lỗi nào, nó sẽ được khai thác. Câu hỏi duy nhất là: ai sẽ khai thác nó, và khi nào?
Có một 'takeaway' ở đây, và nó mang tính tiến bộ. Khi bạn xây dựng bất kỳ hệ thống nào – một quốc gia, một giao thức, một công ty – bạn phải thiết kế nó để chịu đựng được những 'external calls' bất ngờ. Bạn phải có một 'fail-safe' (cơ chế an toàn). Bạn phải có một 'upgrade mechanism' (cơ chế nâng cấp). Và trên hết, bạn phải nhớ rằng: không có gì là không thể thay đổi. Và luôn có một lỗ hổng khác ở đâu đó.